Thư tình

Anh là gió, thoảng qua em nhẹ nhàng

Thời gian sẽ xóa nhòa mọi nỗi đau, sẽ giúp Anh trở lại cuộc sống bình thường như trước đây Anh chưa từng quen Em. Hay chỉ biến anh trở thành một con người vô hồn với trái tim héo mòn.


Anh vẫn cho rằng chỉ có những người điên, quá yếu đuối mới có thể tự tử. Anh vẫn luôn tự hỏi tại sao người ta có thể tự tử và chết được. Họ nghĩ gì? Họ điên à? Nhất là những người tự tử vì tình. Anh vẫn luôn tự hỏi, tại sao họ có thể làm vậy? Do bế tắc chăng? Mệt mỏi chăng? Một người sau một đêm trắng tay chăng? Hay phút quẫn bách mà họ làm liều? Tại sao ta có thể chết, bỏ lại những người xung quanh ta, bố mẹ ta, người thân của ta. Đau khổ đến cùng cực?

Đúng, ai đó đã nói chết là hết, là sự giải thoát của mệt mỏi. Ta chết đi, ta không còn cảm giác đau nữa. Ta bỏ lại người thân của ta, người yêu của ta một nỗi đau không thể nào xóa nhòa.

Anh đã từng nghĩ như vậy. Thế mà ngày hôm nay, ngồi đây, Anh vẫn nghĩ được thế. Nhưng… phải chăng chết là được giải thoát? Có thoát khỏi cái kiểu sống không bằng chết này không? Có thoát khỏi cái cảm giác đau đớn này không? Anh thật sự đau, thật sự điên…Cần một cái gì đó, một cái gì đó giúp Anh thoát khỏi cái cảm giác này. Và Em, kẻ tàn nhẫn, vẫn bình thản, trước nỗi đau cùng quẫn của Anh.

Ai đã từng nói, bỏ qua đi, quên quá khứ đi, quên Em đi, như Em chưa bao giờ xuất hiện trong đời Anh. Đúng là phải quên, nhưng làm thế nào để quên đây? Chẳng nhẽ Anh lại tìm đến cái chết?

Anh đã từng nghĩ, mệt mỏi quá, lên một tòa nhà thật cao nhé, rồi nhảy xuống. Tận hưởng cái cảm giác bay, và chỉ vài giây thôi… Mãi mãi là sự than thản, là sự bình yên mà Anh đang tìm kiếm. Nếu vậy Em có đau không Em?

Anh, đã từng nghĩ, đau khổ quá, lên cầu Chương Dương nhé, rồi nhảy xuống. Cái gió lạnh táp vào mặt, cái cảm giá phiêu lãng như đang đứng ở bờ biển, mênh mông và bát ngát. Chỉ vài phút thôi, Anh sẽ quên hết, Anh sẽ không phải dằn vặt vì ngày mai mình sẽ sống như thế nào. Nếu vậy Em có xót xa, có chạnh lòng về Anh không?

Anh đã từng nghĩ, bế tắc quá, Anh cần một lối thoát, sức chịu đựng của Anh hết rồi. Một giấc ngủ và không bao giờ thức dậy nhé. Trong cái ảo ảnh đó, sẽ là Em, là Anh, là ký ức, là hạnh phúc…Và chập chờn đôi mắt đau thương của bố, của mẹ, của bà… Anh lại khóc… Nhưng không phải khóc vì Em đâu. Khóc cho bố mẹ, cho những người yêu quý Anh. Khóc vì một đứa ngốc nghếch như Anh giờ đang ngồi nghĩ xem mình chết như thế nào. Nếu vậy Em có ân hận vì những gì Em nói với Anh không?

Một cái chết khác nhé, một cái chết mà nếu nó có là hiện tại. Anh sẽ chẳng ngần ngại mà đồng ý với tử thần. Một chiếc xe tải, lao nhanh trên con đường nhé. Em đứng đó, và Anh, đẩy Em ra nhé, thế thân mình vào đó nhé. Giữa cái ranh giới sinh tử, giữa sống và chết, Anh có đủ can đảm lao ra vì Em không? Anh biết, mình làm được. Không phải cái lý thuyết rằng Anh sẽ chết vì Em, Em sẽ chết vì Anh… Nhưng đúng là vậy đấy Em ạ.

Một cái chết nhé, một cái gì đó quá đau thương nhé. Một cái gì đó làm tổn thương Em mãi mãi, làm Em không bao giờ quên được Anh. Nếu vậy Em có yêu Anh nữa không Em? Có để cho tình yêu trở lại như ngày đầu tiên không Em? Khi tình yêu trở về, Anh sẽ là nấm mồ xanh, Anh là chàng trai đó nhé? Chàng trai cầm bó hoa baby trắng, đôi mắt lặng ngắm nhìn xa xăm. Thế có phải là đau khổ không? Thế là Em bù đắp cho Anh tất cả đau khổ Anh đang phải chịu đựng nhé? Thế là trả hết đau thương cho Em đấy. Và thế là ta vẫn mất nhau….


Nếu như chiếc xe tải đó không giết được Anh, nếu như là Anh sẽ thức dậy? Em òa khóc và nhận ra rằng, Em vẫn yêu Anh nhiều lắm? Em chỉ nhất thời, chỉ là sai lầm nhất thời thôi? Về với Anh Em nhé? Về bên nhau và ta hạnh phúc. Xin lỗi… Anh không cần một tình thương. Cái giá đó có đắt quá không Em? Để có được người mình yêu? Anh cho nó là không đắt, nhưng đó không phải yêu thương. Và thế là ta vẫn mất nhau…

Ngày hôm nay, khi mọi chuyện đã đi quá xa, khi mọi thứ chẳng thể trở lại như phút ban đầu. Anh ghét cái mệnh đề “nếu”…, Anh ghét cái từ “nếu như”, “giá như”, “ước gì”… Phảng phất sự cô đơn, buồn tủi. Phảng phất, trong gió tiếng cô gái khóc… Phảng phất, hình người con gái lặng nhìn xa xăm mỗi chiều hoàng hôn.

Có làm sao không khi chẳng thể thay đổi quá khứ. Và nếu có thay đổi được, thì ngoài kia, hàng nghìn kẻ muốn thay đổi hơn Anh… Và cuộc sống là một bi kịch sao?

Thời gian sẽ xóa nhòa mọi nỗi đau, sẽ giúp Anh trở lại cuộc sống bình thường như trước đây Anh chưa từng quen Em. Người ta đến, và đi trong cuộc đời khi nhận ra họ không dành cho nhau. Rồi cũng có một ngày, Anh không còn đủ thời gian, ngồi viết những dòng này nữa. Rồi cũng có một ngày, Anh quên nó đi vì cuộc sống quá hối hả. Sẽ viết ít đi, sẽ nhớ ít đi, sẽ đau ít đi… Và rồi cũng quên.

Anh là gió, thoảng qua Em, nhẹ nhàng, lành lạnh nhưng buồn hiu hắt!

Nếu ngày mai Anh chết, Em có buồn không?

About Dark Kynn

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Được tạo bởi Blogger.