Tâm sự

Tâm sự buồn


Anh tìm nỗi nhớ....Anh tìm quá khứ.
Nhớ lắm kí ức anh và em....
Trả lại anh yêu thương ấy, xin người hãy về nơi đây.
Bàn tay yếu ớt cố níu em ở lại....
Những giọt nước mắt...Lăn dài trên mi.
Cứ thế anh biết phải làm sao...
Tình yêu trong em đã mất,phai dần đi theo gió bay.
Còn lại chi nơi đây cô đơn riêng anh ....

Bài hát vang lên trong nỗi nhớ em vô bờ. Ngày mình chia tay bản thân anh cũng chẳng phải làm gì. 12h đêm từng tiếng kim đồng hồ tích tắc làm anh thấy rùng mình. Giữa đêm tối mù mịt anh trở về với cảm giác cô đơn lạc lõng.

Hôm nay bớt chợt anh lại nghe ai đó nhắc tên em. Trái tim anh đau nhói, anh vẫn cố gắng từng ngày nhặt lại từng mảnh vỡ của tình yêu. Mỗi nơi anh đến, những con đường anh đi qua đều có kí ức của em. Mỗi giây mỗi phút trong từng khoảnh khắc của cuộc sống Anh lại nhớ về người con gái bé nhỏ vẫn bên anh ngày nào.

Trong căn phòng tối cùng bốn bức tường, Anh như kẻ tù tội chỉ mong nhìn thấy ánh sáng mặt trời chiếu rọi tâm hồn nơi bóng tối chiếm hữu. Mỗi ngày qua đi anh chật vật với cuộc sống, tâm trí anh tâm hồn anh đang ở nơi đâu anh cũng chẳng biết nửa, nơi thuộc về kí ức anh đi tìm em, đi mãi nhưng em ở đâu hỡi người con gái anh yêu.

Bản thân mỗi con người đều có sự lựa chọn nhưng tại sao anh không thể chọn lựa. Anh chọn lựa cuộc sống bình yên nơi em, nơi ngập tràn ánh nắng. Bước một chân đi nhưng bản thân anh chỉ mong muốn dừng lại quay đầu chạy về phía em. Anh biết về đâu khi chẳng còn phương hướng giữa bóng tối bao trùm này. “Nước đã chảy qua cầu” những gì đã qua anh biết chẳng mong có thể thay đổi được, nhưng anh vẫn mong có thể làm lại từ vạch số không? Anh bỏ rơi tất cả mong cuộc sống bình yên nơi em. Những cơn đau thể xác và nỗi dằn vặt trong tâm hồn. Anh sống không bằng chết, một trái tim tan vỡ nhặt từng mảnh nhỏ mong muốn một ngày nào đó ghép lại một trái tim.



Nơi phương xa em đang làm gì, Những người quanh em liệu có hiểu cảm giác của em. Khi cô đơn em sẽ nhớ đến ai, hay sẽ cùng đám bạn tung tăng nơi góc phố hò reo cho đến khi mệt lả kết thúc một ngày dài.

Em liệu đó là cuộc sống em mong muốn, một trái tim tổn thương. Em tự giam mình trong tiếc nuối sao không nói lên tất cả những gì em muốn nói. Một lời nói có thể làm anh đau nhưng im lặng là điều anh sợ nhất. Người ta không sợ chết nhưng người ta sợ cảm giác chờ đợi cái chết trong sự tuyệt vọng.


Anh sợ điều gì nhất ư. Anh sợ cô đơn anh sợ một sớm mai thức dậy cả thế giới này mầu đen mãi mãi chẳng còn nhìn thấy em được nữa. Khi nắng lên em hãy quay về nhé! Cho anh tin vào một tương lai chút hy vọng vào cuộc sống tốt đẹp. Quay về nhé người Anh yêu

About Dark Kynn

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Được tạo bởi Blogger.